QUẺ SỐ 9 : LÔI THỦY GIẢI
Quỷ Cốc Tiền Định Số
GIÁP – NHÂM
THIÊN LOAN TINH
Giờ Nhâm Tý cách: Tuyết thiên thế 薙 thảo (Phạt cỏ khi trời tuyết) • Giải: Uổng phí tâm tư 思 hào vô ích xứ (Uổng phí tấm lòng suy nghĩ chẳng có ích lợi một chút nào) – Trời tuyết lạnh cây cỏ đã chết cả mà còn nghĩ đến phạt cỏ thì thật là phí công vô ích, làm việc gì cũng không hợp thời chẳng có ích lợi chỉ phí uổng công sức.
Giờ Nhâm Dần cách: Hàn đàm 潭 hạ điếu (Thả câu nơi đầm sâu nước lạnh) • Giải: Tác sự lao khổ sở đắc thậm vi (Làm việc khổ nhọc mà gom hết lại được rất ít) – Đầm lạnh nước sâu ít cá nên thả mồi câu cá tất nhiên rất khó câu được, lại phải chịu dựng cảnh giá rét nên khổ cực mà câu được cá rất là ít ỏi.
THIÊN ẤN TINH
Giờ Nhâm Thìn cách: Hạn miêu phùng vũ (Lúa non mùa hạn hán gặp mưa) • Giải: Tuy tắc cùng khốn chuyển cơ tức tại mục tiền (Dù rằng cùng khốn sẽ có cơ may chuyển đến trước mắt) – Lúa non mà gặp hạn khô ráo thì sức chịu đựng rất là khó khăn, nhưng nay gặp cơn mưa thì thật là may mắn, trong đời cho dù có gặp nguy khốn nhưng rồi sẽ có cơ hội chuyển qua ngay sự tốt lành.
Giờ Nhâm Ngọ cách: Tàm 蠶diệp sơ hoàng (Lá dâu tằm bắt đầu vàng) • Giải: Biện 辨 sự hữu thực lực năng khởi gia lập nghiệp (Có thật sự tài sức phân tích sắp đặt công việc có khả năng xây dựng được sự nghiệp) – Trồng dâu nuôi tằm là nghề lắm công phu và vất vả, tính toán làm sao cho khớp giữa con tằm ra kén (không ăn lá nữa) và cây dâu đúng lúc lá vừa vàng úa mà tằm đã kén tơ, cho nên là người thật sự có tài năng sắp xếp chu đáo trong công việc, có thể dễ thành công trong xây dựng sự nghiệp.
DANH LỢI TINH
Giờ Nhâm Thân cách: Hoa diên 筵 điểm 點 chúc 燭(Chấm thêm đuốc trong bữa tiệc hoa) • Giải: Xử cảnh ưu du 優游 danh lợi kiêm thu (Nơi ở nhàn nhã tự lấy làm thích thu được cả danh và lợi) – Có giầu sang phú quý mới tổ chức được những bữa tiệc tại vườn hoa vào buổi tối , lại biết cách điểm thêm đuốc sáng lung linh làm tăng thêm vẻ đẹp, vừa ăn ngon lại được thưởngthức hoa thật là phong lưu nhàn nhã, dĩ nhiên những thực khách phải sang trọng quý phái thân thiết mới được mời đến tham dự, cho nên mới có cả danh lẫn lộc là vậy.
Giờ Nhâm Tuất cách: Nguyệt chiếu hàn đàm (Trăng soi đầm lạnh) • Giải: Thanh nhàn tự tại y thực bất sầu (Tự mình nhàn nhã thanh cao cơm áo chẳng buồn lo) – Tự mình đã định hướng về sự thanh nhàn để về nơi vắng lặng ngắm trăng soi trên đầm nước lạnh, nhàn nhã cao cả chẳng tranh đua trong cõi đời lo buồn đến việc áo cơm.
PHÁN ĐOÁN:
• Thử mệnh nãi danh lợi chi diệu 曜 phúc lộc chi tinh, tự thành quy củ 規矩 tự nhận 認 môn đình, phong trung bại diệp thủy thượng phù bình, tam trì tam tảo tri mệnh, đương gia tảo, lao tâm tảo, ưu lự tảo, phát lộc trì, thê tử trì, hưởng phúc trì, mệnh trung hữu cứu thần bất phạm quan hình, hung sự bất thành hung hảo sự bất thành hảo, nhược yếu sự thập toàn trực đãi 待 thọ niên lão.
– Mệnh này là bóng sáng của danh lợi là sao phúc lộc, tự thành lập khuôn phép, tự đảm nhận lấy việc gia đình, lá rụng trong gió bèo nổi trên nước, là mệnh ba sớm ba trễ: sớm đảm đương việc nhà, sớm nhọc tâm, sớm lo nghĩ, trễ phát lộc, trễ vợ con, trễ hưởng phúc, trong mệnh có thần cứu giúp, không phạm vào việc hình phạt, việc hung hiểm chẳng thành hung hiểm, việc tốt chẳng thành việc tốt, nếu việc rất cần thiết để cho mười phần vẹn toàn, (thì phải) đợi thẳng tới tuổi già (mới được trọn vẹn).
HUYNH ĐỆ Không trung quần nhạn các 閣 đông tây Nhất cá cô hồng độc tự phi Minh nguyệt thanh phong đa thiểu hứng Thanh thanh mục địch khuyến 勸 nhân qui :: Trong không bầy nhạn chia Đông Tây Một cánh hồng bay tự lẻ loi Trăng sáng gió trong ít nhiều thích Véo von tiếng sáo rủ người về – Anh em như bầy nhạn chia lìa nhau, người Đông kẻ Tây, tự mình đơn độc bỏ ra đi, rồi ngày nào đó nghe tiếng sáo chăn trâu nhớ quê nhà mà trở về.
HÔN NHÂN Nhất đối uyên ương thủy thượng phù Uyên dong 慵 ương lãn 嬾 khốn hà hưu Vãn lai âu 鷗 lộ 鷺 phân phân 紛紛 khứ Phi hướng bạch tần 蘋 hồng lục 菉 châu 洲 :: Đôi uyên ương đối diện nổi trên nước Uyên lười ương biếng khổ vậy sao ? Về muộn cò vạc ngổn ngang bay Bay về bãi tần trắng cỏ lục – Vợ chồng lúc đầu còn mặn mà cùng nhau đối mặt trao đổi chuyện trò, sau dần dần một người lười biếng xao nhãng không chăm sóc lẫn nhau, làm cho người kia buồn phiền khốn khổ tự hỏi cho đến bao giờ ?về già hai bên không còn ràng buộc lẫn nhau sống tự do như bầy cò cốc nơi bãi cỏ hoang.