QUẺ 106 - HẠ HẠ
Khổng Minh Thần Toán
Hỏa Lôi Phệ Hạp
Động Hào Tứ
Ngoại Quái: Ly
Nội Quái: Chấn
Thiên giang nhất cô nhạn,
Liêu lệ thán ly quan.
Thí vân tri quân giả,
Nhi kim hữu kỷ nhan.
Trên trời một nhạn tiếng sầu ai,
Than thở đàn thương tủi phận hoài.
Thử hỏi biết mình nay có mấy,
Ngó nhìn chẳng có bạn chân tay.
LỜI BÀN
Quẻ này ý nói khúc thì cao mà họa thì không người, thực là rời rạc khó lên.
Người thì tài nhưng không có chỗ dùng, thà thành thử luân lạc nơi bốc bể biển trời, lòng tràn ngập những nổi buồn đáng phàn nàn, khó có thể có ngày mở mày mở mặt.
Người xin được quẻ này tưởng cần phải cẩn thận, chớ nên bặt thiệp làm chi chỉ tổ vất vả cuộc đời.
Cô nhạn ly quần tiếng thét thanh thao ai sầu, đó là tả cảnh cô đơn sức yếu hành sự khó khăn và khó thành đạt nguyện cầu, nên hai câu sau trong thơ lại tiếp rằng kẻ biết mình còn có ai đâu! Càng nói rõ sự cô đơn cảnh tình của người.
Do đó, ý quẻ muốn nói, những việc cầu xin của người. Khó mà thành công toại nguyện. Vì thời vận của người chưa được hanh thông, sức lực cô đơn và chưa được quý nhân phù hợp.
Quẻ dạy: Cần có bạn bè, tay chân, để nhờ cậy. Đơn côi một mình như 1 cô nhạn mà thôi. Cầu tài cầu danh chẳng lợi. Đánh số bất thông. Biểu tượng: chim nhạn. Số hên: 6, 10, 11, 66, 16.
*Giải :Người được quẻ nầy, cảm thấy lẻ loi cô độc, không chịu nổi, cần phải sửa đổi cách sống trở lại mới hòa nhập tốt cộng đồng.